🐋 Bảo Bối Em Không Thoát Khỏi Tôi Đâu

Chương 4: Em không thoát khỏi tôi được đâu! Chương trước Chương tiếp. Sau khi cô chạy thoát khỏi anh thì Bạch Tiểu Minh chạy nhanh về tổ chức gặp cha nuôi cô để kết thúc nhiệm vụ Đến tổ chức cô đi thẳng vào trong, đến phòng Đại Nhân tức thủ lĩnh của tổ chức Từng cơn đau ùa về một lúc , cả cơ thể Y đau nhức , rã ra từng tấc thịt . Đặc biệt là chỗ ở dưới , nơi đó sưng tấy , đau rát nhất là khi cử động mạnh . Nhìn qua bên giường thì chẳng thấy hắn đâu . Hắn lại không có trong căn phòng này . Thể loại: Ngôn Tình. Nguồn: wattpad. Trạng thái: Full. [Tác giả Bắp Cải -- Thể loại: Ngôn Tình ] Thời điểm diễn ra câu chuyện ngôn tình ngược mang tên Bảo Bối, Em Chạy Không Thoát! của tác giả Bắp Cải là lúc bố cô nợ nần chồng chất, đem cô bán cho một người đàn ông Bảo Bối, em chạy không thoát đâu ! Anh –Lãnh Ngạo– người cũng như tên, một tổng giám đốc lãnh khốc, với số tài sản khổng lồ, vừa đẹp trai lại vừa độc thân, có thể nói anh chính là ‘kim quy’ thời hiện đại a~. Rất lâu sau đó, khi không còn sức phản kháng, cả người trở nên dịu dàng thuận theo sự trầm luân, Jeon Jungkook mới chậm rãi buông lực kiềm chế cô. Nụ hôn mạnh bạo cũng dần trở nên dịu dàng. - Chae, em vĩnh viễn không biết tôi yêu em đến nhường nào đâu. Q7ufB. Đánh giá từ 22 lượtAnh là kẻ khiến mọi người chỉ cần nghe danh cũng phải khiếp sợ, còn cô là trung úy tài giỏi. Trước mặt anh cô chẳng dám hó hé nửa lời. Nhưng đối với anh, cô là một thứ gì đó nhẹ nhàng, cần được nâng niu chiều chuộng. Diệp Băng là một cô gái vô cùng xinh đẹp và đầy tài năng, và dĩ nhiên tình yêu của cô cũng cần trải qua thử thách để biết được đó có phải tình cảm mà hai người trân trọng và nâng niu hay không?Xem thêm »Các chương mới nhất Chương 30 Chương ngoại truyện tổng hợp Chương 29 Chương ngoại truyện tại sao diệp băng không dám bắt nạt hình thiên? Tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi từ nhỏ được 1 giám đốc 1 công ty nhỏ nhận về nuôi dưỡng , ông hết mực yêu thương tôi như con ruột mình vậy , nhưng số phận trớ trêu , ông trời không cho tôi được hạnh phúc , ba dượng tôi lại mất sớm khi tôi mới được 17 tuổi .4 năm trôi qua , sau khi ông từ giã cõi trần , vợ của ông ta khinh bỉ coi thường và hành hạ tôi không khác gì người ở , bà ta ham mê cờ bạc cùng cô con gái ruột . Tới khi công ty lênh đênh trên bờ vực phá sản do nợ nần chồng chất , cổ phiếu tụt dốc không phanh . Không còn gì dựa dẫm , bà ta nhẫn tâm đổ hết mọi thứ lên đầu tôi . Nợ dồn lãi ngày càng tăng , khi dường như chẳng có thể chống cự được nữa , tôi được dì Vương mời đến phục vụ cho hộp đêm . Nghe nói phục vụ thế thôi , chứ nói thẳng ra là bán thân . - Dì Vương à , con thật sự phải đến đó làm việc sao? Tôi mang hi vọng buồn bã hỏi Dì Vương quát to -Tất nhiên rồi ! Công việc không quá khó khăn , ở đấy chỉ toàn mấy lão giàu có , con mà làm vừa lòng họ kiểu gì cũng nhanh chóng có tiền mà trả nợ , còn lo cho cuộc sống của con sau này! Công việc này quả thực quá sức với tôi , mới 21 tuổi đầu , tuổi trẻ còn dài đã phải trở thành gái bán hoa rồi sao? Dù có buồn cỡ nào đi chăng nữa tôi cũng đành chịu thôi , giờ mà không nhanh chóng kiếm được tiền thì tôi kiểu gì cũng bị đánh cho tới chết 10 giờ tối tại hộp đêm Kiwaki Hôm nay tôi mặc chiếc đầm trễ vai màu đen , dài đến gần đầu gối , cổ áo được may khá thấp nên lộ được phần nào bộ ngực đầy đặn của tôi , ánh mắt những gã đàn ông thèm thuồng nhìn không chớp mắt khiến tôi khó chịu - Cô là nhân viên mới sao? Đã đủ 18 tuổi chưa đây? Bà chủ lo lắng nhìn tôi từ đầu đến chân chả khác gì con gái đang tuổi dậy thì! -Con năm nay đã 21 rồi! Tôi nhỏ nhẹ đáp lại -Ừ được rồi ! Mau chóng lên phòng VIP 1969 đi , đợi một hồi sẽ có người đến Đến phòng , tôi mở cửa ra nhưng không thấy ai cả , nhìn quanh phòng mọi thứ đều được trưng bày thật hợp lý , màu sắc hài hoà, không hổ danh là phòng VIP . Tôi dần tiến vào căn phòng , chiếc dường đặt giữa căn phòng thật rộng và trông có vẻ êm ái làm sao! Hương thơm nhẹ của phòng vip thoang thoảng , kèm gió hắt từ cửa sổ vào mát rười rười khiến tôi chỉ muốn lao đến chiếc giường mà ngủ . Nằm đợi một lúc , chưa thấy ai đến , tôi thiếp đi lúc nào chẳng hay Lạch cạch ,... Cánh cửa căn phòng được mở ra một cách nhẹ nhàng nên không thể làm một con heo thiếu ngủ như cô thức giấc Bóng dáng người đàn ông tiến gần lại chiếc giường cô đang nằm và tỉ mỉ quan sát - Gì đây ? Thỏ non sao ? Tới phục vụ cho ta mà dám ngủ say thế này đây ? Anh cười đểu - Được rồi thỏ non à , đêm nay tôi tha cho cô , nhưng lần sau thì đừng hòng Nói xong , anh tiến lại và trèo lên chiếc giường cô đang nằm , nhẹ nhàng cởi bỏ chiếc váy đen làm lộ bộ nội y màu hồng nhạt của cô , cứ thế dần dần , trên cơ thể cô chẳng còn gì , mọi thứ đều đang phơi bày trước mắt anh. Anh cũng cởi sạch quần áo của mình , nhẹ nhàng nằm xuống cạnh cô , bất giác đưa cánh tay ra ôm cô vào lòng mình . Cảnh tượng ấy quả thật đi vào lòng người , nhìn như 1 cặp vợ chồng đang ôm nhau ngủ -Người con gái này là ai ? Tại sao làm cho ta có cảm giác ấm áp thế này ? Anh thầm nghĩ Anh từ trước đến nay có hàng trăm người phụ nữ vây quanh nhưng chưa một ai có thể cho anh cảm giác ấm áp thế này ngoại trừ cô và ... người con gái năm xưa Tg Lần đầu mình viết truyện , mong các bạn góp ý và ủng hộ mình nhé!

bảo bối em không thoát khỏi tôi đâu