🎁 Cô Vợ Ngốc Nghếch Em Thuộc Về Tôi
Truyện Lac tinh phan 4 với tổng số 17251 truyện liên quan. Kho truyện Lac tinh phan 4 tổng hợp hay nhất - Page 1
Đánh giá: 9.1/10 từ 29 lượt. Bạn đang đọc truyện Em Ấy Thuộc Về Tôi của tác giả Đát Anh. Kết hôn với nhau, chung sống ba năm trời, nghĩ rằng bản thân vốn không có tình cảm với cô ấy. Nhưng cô ấy thì ra lai đáng yêu như vậy, bề ngoài lạnh lùng kia cũng không thể hoàn
Chương 59. Sau khi Lâm Phàm ra sức chứng minh nhà họ Tần không hề ngược đãi mình, anh Thái vẫn không chịu tin, nói “Tên họ Lâm có bệnh thần kinh hay sao mà nói dối kiểu đấy?”“Thì đúng là đầu óc nó có bệnh còn gì.”. Tần Vịnh sầm mặt, nghiến răng nghiến lợi, trong
Truyện Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi của tác giả Phạm Thu - Chương 63 mặt treo nụ cười mỉm quen thuộc nhận lấy
Ngày mai tôi đưa tiền đến trả đủ rồi sẽ dắt về. Người vợ ngốc nghếch tính một hồi rồi bằng lòng. Người lái bò dắt hai con đi. Nhưng ngày mai không thấy hắn trở lại nữa. Hắn ở đâu, người xứ nào, chẳng ai biết. Bác nông dân về nhà, hỏi bò đã bán chưa
Trong một lần đi xa trở về thì Tư Đồ Tu phát hiện cô vợ ngốc của hắn bị người ta hại chết, bỗng hắn thấy lòng đau nhói. Tình cảm của hắn dành cho cô ngốc đã sớm nảy nở từ khi nào…
Người phụ nữ ngốc nghếch cho rằng nhân hậu là chịu thiệt thòi, còn người phụ nữ mưu trí lại cho rằng hiền lành chính là bảo vật. Người phụ nữ mưu trí thường hay dát vàng lên mặt chồng, còn người phụ nữ ngốc nghếch lại hay ‘ bôi tro trát trấu ’ lên mặt
Giận Dỗi Kết Hôn (Cô Vợ Ngốc Nghếch Của Tôi) - (Chương 10) - Tác giả Kim Huyên Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Bách hợp, Trùng sinh, hiện đại, ngọt văn, thương chiến, cưới trước yêu sau, hỗ công, 1v1, HE Nữ chính: Sầm Mặc Tiêu x Lục Tử Cẩn Bạch thiết hắc ốm yếu x Hồng thiết hắc yêu nghiệt Giới thiệu: Trọng sinh trở về, Lục Tử Cẩn vì báo thù mà đến, Sầm Mặc Tiêu vì muốn đạt thành mục đích, hai bên mưu
fDVf2b. Lam Khả Vi khi nghe giọng nói ấy có phần quen thuộc. Nhưng vì quá mệt cô lại ngủ thêm một chút nữa. Cảm giác an toàn này lâu lắm rồi mới có trở lại. Khi tỉnh dậy lần tiếp theo cô thực sự tá hỏa trở lại. Nhà ? Cô đang ở nhà..... Lúc này là ba giờ chiều, chắc hẳn Phàm Dư Hàn đã đi làm rồi. Cũng may cô là người biết mật khẩu khóa cửa. Phù hy vọng là đi được khỏi đây. Nhưng đời nào có như là mơ khi cô vừa bước xuống cửa chính thì có tiếng nói đã vọng lại 'Lại tính bỏ đi ?' Ba năm sau hẳn là Lam Khả Vi đã có cách ứng biến nhanh hơn. 'Phàm tổng chúng ta đều lớn rồi. Ừm nên tôi sẽ coi như....tối qua chưa có chuyện gì hết' cô cười một cách gượng gạo 'Nhưng mà tôi lại coi là có. Em đừng có mơ mà rời khỏi ngôi nhà này' 'Không....không cần....tôi.....' Chưa nói hết câu Lam Khả Vi đã bị nụ hôn của người nào đó nhanh như chớp chạm vào. Cái cảm giác ấm nóng này, hay là cảm giác khi anh cho cô thấy sự an toàn khi bên cạnh. 'Này mau thả tôi xuống.....mau....' 'Nói nữa xem tôi cho em nổi tiếng ngay và luôn' Một lần nữa bị đưa về phòng một cách dã man. Lam Khả Vi nhất quyết không ăn một miếng nào. Mặc cho Phàm Dư Hàn xuống hết nước dỗ dành. 'Phàm Dư Hàn....đừng như vậy nữa. Tôi không còn như trước kia đâu....tôi....tôi ..... đã có người khác rồi....' 'Lam Nhi anh nhắc lại cho em nhớ. Em là của anh, nhưng đừng vì anh nuông chiều em mà đi quá giới hạn' 'Tôi không nói đùa...tôi còn....còn lên giường với anh ta nữa' 'Lam Khả Vi là em ép anh. Đừng trách anh' Phàm Dư Hàn ra khỏi phòng. Cho đến khi cửa phòng đóng cái 'Rầm' thì Lam Khả Vi mới có thể thở phào. Cô không hề có ai cả nhưng vế sau là đúng. Cô không xứn đáng để được anh yêu và nuông chiều nữa rồi. Chờ khi chiếc xe xa hoa dần biến mất Lam Khả Vi cũng rời khỏi nhà. Hy vọng quá thành thất vọng nhiều, tình yêu là khổ đau nhưng cũng luôn len lỏi hạnh phúc. Đúng như dự đoán ngay ngày hôm sau đơn xin nghỉ việc của Lam Khả Vi đã được chấp nhận. Mọi người trong tổ này hay tổ khác đều sốc toàn tập. Chỉ có Trình Tư là vui không còn gì bằng. Mạc Tiểu Tâm thì buồn không nói lên lời. Rõ ràng hôm qua Vương Lôi còn nói với cô Phàm tổng và học tỷ sẽ quay lại với nhau ấy vậy mà không nay đã không trở lại, lại còn bị đuổi việc. Cái tên ba hoa phét lác đó thật là lừa người mà. Hừ tức chết cô mất. Con đường trở về hôm nay thân thuộc đến lạ nhưng nó cũng kéo dài hơn bình thường một cách lạ lùng. Dường như mọi chuyện đã được sắp sếp từ trước. Nghỉ việc là một chuyện, xin việc để đi làm lại là một chuyện khác khó khăn hơn nhiều. Bằng khoảng thời gian này, tuần tiếp theo Phàm Dư Hàn đến nhà Lăng Siêu, nhưng chưa ngồi được bao lâu đã nghe Như Như mắng một tràng dài mà khiến cho Tiểu Lăng Laqng hoảng sợ không dám nhìn mẹ mình. 'Hừ tôi chưa từng gặp một kẻ nào khốn nạn như anh. Ba năm anh biến mất nó đợi anh như một con ngốc. Chữa bệnh chờ đợi luôn cho rằng anh vẫn còn đợi nó. Rồi sao cho đến khi Phàm Dư Hàn trở về thì lại gạt Lam Khả Vi ra khỏi chỉ vì....haha chỉ vì nó bị tên khốn đó làm chuyện đó. Anh có xứng đang không hả ?' 'Bà xã em làm con sợ kìa' 'Anh im miệng cho em. Tôi nói cho anh biết Khả Vi nó mà nghĩ quẩn lần nữa tự tay tôi sẽ giết chết anh' Lúc này Lam Khả Vi ở nhà hắt hơi liên tục. Haizzz không biết kẻ nào lại nói xấu cô rồi. Nhà họ Trình lại càng làm lớn khi truyền ra ngoài tin liên hôn là có thật. Trong khi vợ chồng Phàm chủ tịch vẫn đi du lịch bình thường. Con trai và con dâu đang rất ổn họ không quan tâm đến tin thị phi. Vừa ra khỏi công ty xin việc Lam Khả Vi đụng mặt ngay kẻ không muốn đụng. Chu Lợi không ngờ hắn vẫn còn ung dung như vậy. Hắn thì ung dung như cũng chỉ là vẻ ngoài khi mới bị người của Phàm thị sắp sếp để cuốn xéo khỏi đây. Nhưng hắn cũng không phải là kẻ có lòng dạ độc ác đến tột cùng. Hắn là một giảng viên là người truyền dạy trong môi trường đại học nhưng chỉ vì hắn muốn chinh phục Lam Khả Vi nên mới.... 'Nếu em muốn biết sự thật về người đêm đó, 8h tối nay hãy đến gặp hắn ở nhà hàng trung tâm thành phố' - Bị cảm nên hôm nay mới ngoi lên 😥😥😥 nhớ vote nhé.
Thế loại xém ngược, sủng, H căn phòng tối, vang lên tiếng điện thoại chờ đã lâu mà không có người bắt máy. Một người đàn ông cầm ly rượu đã cạn từ lâu, cả thân thể anh đang dựa vào chiếc giường, nhếch miệng, anh bấm gọi lại một lần với lần gọi trước, đầu dây bên kia đã có người bắt máy nhưng chỉ có một khoảng trống im lặng kéo lên tiếng hỏi thẳng "Em yêu anh ta?"Thời gian chậm rãi trôi qua, đầu dây bên kia đã vang lên một giọng nói dịu dàng mang theo sự đau thương "Cha mẹ em đã quyết định, em không thể từ chối, em xin lỗi"-Anh ngồi thật lâu, ly rượu không vẫn trên tay, một bộ dáng trầm mặc trong đêm tối, có lẽ lúc này không ai hiểu được suy nghĩ trong anh. Phải qua thời gian rất lâu, khi anh ngẩng mặt lên, đôi mắt bỗng nhiên bình thản không chút gợn sóng, anh thì thào "Được, nếu như em đã quyết định thì anh chúc phúc cho em"-Trong một ngôi nhà ở một khu phố khác cách đây đến một ngày đêm đi đường, có một cô gái mặc bộ đồ ngủ màu xanh nhạt đang ngồi trên giường nhìn về phía chiếc đồng hồ hình con gấu. Kim giây cứ nhếch dần nhếch dần, 5 phút sau kim đồng hồ chỉ đúng 7h30, cô từ từ đứng dậy, đi về chiếc tủ nhỏ, giở hộc tủ lấy ra một cuốn đĩa hoạt hình yêu thích rồi ra phòng khách. Lại từ từ đi về phía chiếc tivi, không quan tâm nó đang chiếu gì, bỏ đĩa vào, đi về chiếc ghế sa lông ngồi xem. Cũng không nhìn quan tâm đến hai người đang ngồi bên cạnh mình giờ này, ông bà Nhạc, ông đang đọc báo, bà đang cắt dưa hấu cho cả bà cũng đã quen thuộc những tình huống thế này đã 18 năm trời, xung quanh nhà ông ai chẳng biết ông bà có cô cháu gái xinh đẹp nhưng lại ngốc, ai chẳng tiếc thương cho đứa cháu của ông bà mồ côi cha mẹ từ nhỏ nhưng lại không bình thường. Ngày xưa nghe thấy cũng rất phiền muộn nhưng càng ngày càng không sao. Cô có ngốc cũng là cháu gái vàng cháu gái bạc của hai ông bà. Trách thì trách trên đời này có chứng bênh tự kỉ thì đúng hơn. Ông đọc báo thấy tin tức một cô gái bị chồng đánh đập dã man, thấy tin tức thú vị liền trò chuyện với bà, bà lắc đầu ai oán thế giới muôn ngàn vạn trạng mà, tránh sao khỏi, Tiểu Ân nhà ta... Bà nói đến đó thì ngừng tay, quay qua ông nói" Tiểu Ân nhà ta rồi cũng sẽ lấy chồng, chúng ta cũng sẽ có ngày không còn lo được cho nó nữa, nó như vậy thì làm sao bây giờ? ". Một câu hỏi khiến ông cũng nghẹn ngào. Cháu gái ngốc của ông -Anh với tính cách lạnh lùng, vô cảm, luôn luôn một thái độ thờ ơ với mọi thứ, thêm đoạn tình vừa dang dở. Cô bị chứng tự bế bẩm sinh, khác biệt với người bình thường. Hai con người quá khác nhau đến như vậy, không tìm được nữa điểm tương đồng, lại bị ép đến với nhau, cuộc đời hai người sẽ thế nào đây???
– Tên gốc Giận dỗi kết hôn – Ngốc nghếch kiều thê của tôi– Edit Sabj– Thể loại Hiện đại, ngôn tình, HE– Độ dài 10 chươngVăn ánCầu hôn –Dỗi cùng thiệt tình khác nhau chỗ nào? Không có. Dù sao cô cũng thầm mến anh 7 hoa tươi… không lời thề, cứ như vậy vì giận dỗi cầu hôn.. cô cũng dám đồng ý!Hôn nhân –Đã kết hôn với việc chưa kết hôn khác nhau chỗ nào? Không có, chỉ là đổi nơi công tác, làm bà chủ đảm trách việc gia đình còn thu về được 10 vạn/tháng, có nhà người nào làm ngân hàng có thể cung cấp được như vậy?Chỉ trừ có vấn đề nhỏ là giải quyết chuyện phòng the của giám đốc. Lần gần đây nhất anh ta hỏi 1 câu “Khi nào đèn đỏ biến thành đèn xanh?”Phản bội –Đèn đỏ với đèn xanh khác nhau ở chỗ nào? Không có, nếu người ta không muốn. Cầu hôn có thể qua loa, hôn nhân có thể từ từ bồi đắp tình cảm, nhưng phản bội là điều cấm kị, anh có hiểu không?Cô nguyện làm đứa ngốc vì yêu mà bỏ đi cũng không muốn tự lừa mình dối người [giấu đầu lòi đuôi].Miệng vết thương có thể sâu bao nhiêu, không phải là chuyện lớn nhỏ gì, cô có thể chống đỡ được, sẽ đường đường chính chính ra anh có thể tìm đến tận đây, làm cô không còn đường lui…
cô vợ ngốc nghếch em thuộc về tôi