🌀 Chúa Nhật 1 Mùa Vọng Năm B
BÀI ĐỌC I: Is 63, 16b-17; 64, 1. 3b-8 “Xin Chúa băng qua các tầng trời mà ngự xuống”. Trích sách Tiên tri Isaia. Lạy Chúa, Chúa là Cha và là Đấng Cứu Chuộc chúng con: danh Chúa đã có từ muôn đời.
Lời Nguyện Tín Hữu Chúa Nhật 1 MV Năm B Lời Nguyện Cho Mọi Người. Chủ tế : Anh chị em thân mến, hôm nay vào Mùa Vọng, Hội thánh muốn nhắc cho ta nhớ rằng Chúa sắp đến, chúng ta phải tỉnh thức. Chúng ta hãy dâng lời cầu nguyện :
Chúa Nhật I Mùa Vọng – Năm B. Bậc lễ: Chúa Nhật. Màu phụng vụ: Tím. Nghe MP3: Dẫn vào Thánh Lễ. Anh chị em thân mến! Mùa Vọng là mùa chờ đón Chúa đến. Chúa sẽ đến nhưng không chắc ta có gặp được Người. Vì Người đến bất ngờ và rất âm thầm.
CHÚA NHẬT 1 MÙA VỌNG, NĂM A. Is 2,1-5; Rm 13,11-14; Mt 24,37-44. Bông hồng có gai Tôi sống nơi đất khách quê người đã lâu. Tôi thực sự không thể nào hình dung ra bầu khí mùa Vọng và mùa Giáng Sinh bây giờ tại quê nhà! Nhìn bề ngoài, tôi chỉ có thể so sánh với dịp tết Nguyên
Các bài đọc trong tuần Chúa nhật 1 mùa Vọng - năm B. Thứ hai - 30/11/2020 22:08. “Các con hãy coi chừng, hãy tỉnh thức và cầu nguyện, vì các con không biết lúc đó là lúc nào. Ví như người đi phương xa, để nhà cửa lại, trao quyền hành cho các đầy tớ, mỗi người một việc
« Khởi đầu Tin Mừng của Đức Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa » (Mc 1, 1-8) 1 Khởi đầu Tin Mừng Đức Giê-su Ki-tô, Con Thiên Chúa: 2 Trong sách ngôn sứ I-sai-a có chép rằng: Này Ta sai sứ giả của Ta đi trước mặt Con, người sẽ dọn đường cho Con.3 Có tiếng người hô trong hoang địa: Hãy dọn sẵn con đườ
Mùa Vọng theo tiếng Latin là “adventus” có nghĩa là “đến”: “Chúa đến”. Để chờ đợi (vọng) Chúa đến, trong mùa này các Kitô hữu sống ba tâm tình: 1) chuẩn bị mừng lễ trọng Giáng Sinh, kính nhớ Con Thiên Chúa đã đến lần thứ nhất với loài người; 2) hướng lòng trông đợi Chúa Kitô sẽ đến lần thứ
CHÚA NHẬT I MÙA VỌNG, NĂM B. Ngày 01/12. Mc 13,33-37. HÃY TỈNH THỨC . Mỗi năm, Giáo Hội lại dành để 4 tuần lễ cho các Kitô hữu suy nghĩ về một biến cố vĩ đại. Biến cố dân Do Thái xưa đã mòn mỏi đợi trông.
Chúa nhật 1 mùa Vọng năm B (+video) Lm Giuse Đinh tất Quý. Ngày 29/11/2020. Chủ đề. mùa vọng. Từ khóa. Chúa nhật. Tweet. Mc 13, 33-37.
k1Mgc. LM. Anthony Đinh Minh Tiên, OP 1/ Bài đọc I Is 63,16-17, 19, 642-7 16 Quả chính Ngài là Cha chúng con! Chúng con không được ông Áp-ra-ham biết đến, không được ông Ít-ra-en nhìn nhận, còn Ngài, lạy ĐỨC CHÚA, Ngài mới là Cha, là Đấng cứu chuộc chúng con đó là danh Ngài từ muôn Lạy ĐỨC CHÚA, tại sao Ngài lại để chúng con lạc xa đường lối Ngài? Tại sao Ngài làm cho lòng chúng con ra chai đá, chẳng còn biết kính sợ Ngài? Vì tình thương đối với tôi tớ là các chi tộc thuộc gia nghiệp của Ngài, xin Ngài mau trở Từ lâu rồi, chúng con là những kẻ không còn được Ngài cai trị, không còn được cầu khẩn danh Ngài. Phải chi Ngài xé trời mà ngự xuống, cho núi non rung chuyển trước Thánh Nhan2 khi thấy Ngài làm những điều kinh hồn táng đởm mà chúng con không ngờ Ngài ngự xuống và núi non rung chuyển trước Thánh Nhan!3 Người ta chưa nghe nói đến bao giờ, tai chưa hề nghe, mắt chưa hề thấy có vị thần nào, ngoài Chúa ra, đã hành động như thế đối với ai tin cậy nơi Ngài đón gặp kẻ sống đời công chính mà lấy làm vui và nhớ đến Ngài khi theo đường lối Ngài chỉ dạy. Kìa, Ngài phẫn nộ vì tội lỗi chúng con, nhưng khi mải đi theo các đường lối của Ngài, chúng con sẽ được cứu Tất cả chúng con đã trở nên như người nhiễm uế, mọi việc lành của chúng con khác nào chiếc áo dơ. Tất cả chúng con héo tàn như lá úa, và tội ác chúng con đã phạm, tựa cơn gió, cuốn chúng con đi. 6 Không có ai cầu khẩn danh Chúa, cũng chẳng ai tỉnh dậy mà níu lấy Ngài, vì Ngài đã ngoảnh mặt không nhìn đến, và để cho tội ác chúng con phạm mặc sức hành hạ chúng Thế nhưng, lạy ĐỨC CHÚA, Ngài là Cha chúng con; chúng con là đất sét, còn thợ gốm là Ngài, chính tay Ngài đã làm ra tất cả chúng con. 2/ Bài đọc II 1 Cr 1,3-9 3 Xin Thiên Chúa là Cha chúng ta, và xin Chúa Giê-su Ki-tô ban cho anh em ân sủng và bình an. 4 Tôi hằng cảm tạ Thiên Chúa của tôi vì anh em, về ân huệ Người đã ban cho anh em nơi Đức Ki-tô Giê-su. 5 Quả vậy, trong Đức Ki-tô Giê-su, anh em đã trở nên phong phú về mọi phương diện, phong phú vì được nghe lời Chúa và hiểu biết mầu nhiệm của Người. 6 Thật thế, lời chứng về Đức Ki-tô đã ăn sâu vững chắc vào lòng trí anh em, 7 khiến anh em không thiếu một ân huệ nào, trong lúc mong đợi ngày Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, mặc khải vinh quang của Chính Người sẽ làm cho anh em nên vững chắc đến cùng, nhờ thế không ai có thể trách cứ được anh em trong Ngày của Chúa chúng ta là Đức Giê-su Ki-tô. 9 Thiên Chúa là Đấng trung thành, Người đã kêu gọi anh em đến hiệp thông với Con của Người là Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta. 3/ Phúc Âm Mc 13,33-37 33 “Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì anh em không biết khi nào thời ấy Cũng như người kia trẩy phương xa, để nhà lại, trao quyền cho các đầy tớ của mình, chỉ định cho mỗi người một việc, và ra lệnh cho người giữ cửa phải canh Vậy anh em phải canh thức, vì anh em không biết khi nào chủ nhà đến Lúc chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng Anh em phải canh thức, kẻo lỡ ra ông chủ đến bất thần, bắt gặp anh em đang Điều Thầy nói với anh em đây, Thầy cũng nói với hết thảy mọi người là phải canh thức! “ GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ Hy vọng Chúa sẽ ghé mắt thương đến. Mùa Vọng là Mùa của trông ngóng đợi chờ; nhưng đợi chờ gì đây? Đợi chờ Đức Kitô ư? Ngài đã đến trần gian hơn 2000 năm nay rồi! Thế tại sao năm nào chúng ta cũng cử hành Mùa Vọng? Lý do quan trọng nhất là Giáo Hội muốn chúng ta nhìn lại cuộc đời mỗi người xem Đức Kitô đã đến và làm chủ cuộc đời của chúng ta chưa. Để nhận ra điều này, một cuộc hồi tâm xét mình cần thiết để con người có thể trả lời câu hỏi này với Thiên Chúa. Các Bài đọc của Chủ Nhật đầu tiên cung cấp cho chúng ta nhiều chất liệu để suy gẫm. Trong Bài đọc I, tiên tri Isaiah giúp chúng ta nhận ra sự hiện diện cần thiết của Thiên Chúa trong cuộc đời. Nếu Thiên Chúa không hiện diện trong đời sống, con người sẽ bị điều khiển bởi ma quỉ, và tội lỗi sẽ lan tràn. Trong Bài đọc II, Thánh Phaolô nhắc nhở các tín hữu về sự hiện diện cần thiết của Đức Kitô trong cuộc đời mỗi người. Khi con người có Ngài trong cuộc đời, con người sẽ không thiếu bất cứ điều gì khác; vì Ngài là nguồn mạch của mọi ân sủng và bình an, là sự khôn ngoan và sức mạnh của Thiên Chúa. Trong Phúc Âm Thánh Marcô, Chúa Giêsu cảnh cáo Vì không ai biết được ngày giờ Con Người đến, nên tất cả phải luôn chuẩn bị sẵn sàng. KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC 1/ Bài đọc I Sự cần thiết của Thiên Chúa trong cuộc đời Nhận ra tình trạng tội lỗi của mình Sách TT Isaiah được viết vào một giai đọan lịch sử rất khó khăn của Do-Thái quốc gia bị xóa sạch và dân chúng bị lưu đày các nơi. Thời gian lưu đày là lúc thuận tiện để họ nhìn lại quá khứ và tìm ra lý do tại sao dân tộc của họ bị đàn áp và lưu đày. Điều trước tiên họ nhận ra là sự vắng mặt của Thiên Chúa chẳng còn Đền Thờ để cầu nguyện, chẳng còn tư tế và tiên tri để nhắc nhở họ nghĩ tới Thiên Chúa. Họ kêu van lên Thiên Chúa “Lạy Đức Chúa, Ngài mới là Cha, là Đấng cứu chuộc chúng con đó là danh Ngài từ muôn thuở. Lạy Đức Chúa, tại sao Ngài lại để chúng con lạc xa đường lối Ngài? Tại sao Ngài làm cho lòng chúng con ra chai đá, chẳng còn biết kính sợ Ngài?” Sự cần thiết của Thiên Chúa trong cuộc đời Dân lưu đày nhận ra sự quan trọng của Thiên Chúa trong cuộc đời, nên cầu xin với Ngài “Vì tình thương đối với tôi tớ là các chi tộc thuộc gia nghiệp của Ngài, xin Ngài mau trở lại. Từ lâu rồi, chúng con là những kẻ không còn được Ngài cai trị, không còn được cầu khẩn danh Ngài. Phải chi Ngài xé trời mà ngự xuống, cho núi non rung chuyển trước Thánh Nhan. Chúa đã ngự xuống và các núi đồi rung chuyển trước tôn nhan Chúa. Đó là việc từ xưa đến nay chưa từng có ai nghe thấy; lạy Chúa, không mắt nào nhìn thấy một Chúa nào khác ngòai Chúa đã dành những hồng ân cho những ai trông đợi Chúa.” Sự kiện họ nhắc lại Thiên Chúa đã thân hành ngự xuống đây có lẽ là biến cố Núi Sinai, khi Thiên Chúa ban cho họ Thập Giới. Xin Chúa tha thứ tội lỗi Dân cũng nhận ra tội lỗi của mình “Này, Ngài phẫn nộ vì tội lỗi chúng con. Chúng con đã luôn ở trong tình trạng tội lỗi, làm sao sẽ được cứu rỗi. Tất cả chúng con đều đầy vết nhơ, mọi công nghiệp của chúng con khác nào chiếc áo dơ bẩn. Tất cả chúng con héo tàn như lá úa, và tội ác chúng con đã phạm, tựa cơn gió, cuốn chúng con đi.” Nhưng họ cậy trông vào lòng nhân từ của Thiên Chúa “Lạy Đức Chúa, Ngài là Cha chúng con; chúng con là đất sét, còn thợ gốm là Ngài, chính tay Ngài đã làm ra tất cả chúng con.” 2/ Bài đọc II Sự cần thiết của Đức Kitô trong cuộc đời Lịch sử Cứu Độ được lật qua trang mới sau Thời Lưu Đày, Thiên Chúa đã cho Con của Ngài, Đức Kitô nhập thể để cứu độ trần gian. Nếu trong Cựu Ước, người Do-Thái không thể sống vắng bóng Thiên Chúa; thì trong Tân Ước, người Kitô hữu cũng không thể sống vắng bóng Đức Kitô, vì Đức Kitô là nguồn mạch ân sủng và bình an Thánh Phaolô cầu nguyện cho các tín hữu Côrintô “Xin Thiên Chúa là Cha chúng ta, và xin Chúa Giêsu Kitô ban cho anh em ân sủng và bình an. Tôi hằng cảm tạ Thiên Chúa của tôi vì anh em, về ân huệ Người đã ban cho anh em nơi Đức Kitô Giêsu.” Qua Cuộc Thương Khó của Đức Kitô, Ngài đã đem lại bình an và rất nhiều ân sủng cho con người. Con người có bình an vì con người nhờ Đức Kitô mà được hòa giải với Thiên Chúa và với nhau. Đức Kitô cũng là nguồn mạch mọi ân sủng cho con người, nhất là qua các Bí-tích. Đức Kitô mặc khải cho con người sự khôn ngoan của Thiên Chúa “Quả vậy, trong Đức Kitô Giêsu, anh em đã trở nên phong phú về mọi phương diện, phong phú vì được nghe Lời Chúa và hiểu biết mầu nhiệm của Người. Thật thế, lời chứng về Đức Kitô đã ăn sâu vững chắc vào lòng trí anh em, khiến anh em không thiếu một ân huệ nào, trong lúc mong đợi ngày Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, mặc khải vinh quang của Người.” Nếu không có Đức Kitô mặc khải, con người không thể hiểu rõ ràng Mầu Nhiệm Cứu Độ của Thiên Chúa và rất nhiều các Mầu Nhiệm khác trong đạo. Đức Kitô giúp con người trung thành đến cùng “Chính Người sẽ làm cho anh em nên vững chắc đến cùng, nhờ thế không ai có thể trách cứ được anh em điều gì trong Ngày của Chúa chúng ta là Đức Giêsu Kitô. Thiên Chúa là Đấng trung thành, Người đã kêu gọi anh em đến hiệp thông với Con của Người là Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.” Nhờ hiểu biết rõ ràng về Kế Họach Cứu Độ qua Tin Mừng, và được nâng đỡ bằng các ân sủng của Đức Kitô, con người có thể vượt qua những gian khổ của cuộc đời để trung thành với Thiên Chúa. Ngòai ra, con người cũng biết chuẩn bị mọi hành trang cần thiết để ra trước Tòa Phán Xét của Thiên Chúa. 3/ Phúc Âm Phải tỉnh thức trông chờ Chúa đến. Ngày giờ Chúa đến không ai biết Trong câu 1332, Chúa Giêsu nói rõ ràng “Còn về ngày hay giờ đó thì không ai biết được, ngay cả các thiên sứ trên trời hay người Con cũng không, chỉ có Chúa Cha biết mà thôi.” Vì không ai biết được ngày giờ, nên con người cần phải chuẩn bị luôn. Phải tỉnh thức, không được ngủ mê “Anh em phải canh thức, kẻo lỡ ra ông chủ đến bất thần, bắt gặp anh em đang ngủ.” Chỉ trong 5 câu, chữ tỉnh thức được lặp đi lặp lại tới 4 lần; một câu không có chữ “tỉnh thức,” lại dùng chữ đối nghịch “ngủ mê”với trạng từ “không.” Vì thế, có thể quả quyết, Thánh Marcô đã chú trọng đến “sự tỉnh thức,” và lặp đi lặp lại tới 5 lần trong 5 câu. Làm sao để luôn chuẩn bị? Cách chuẩn bị hay nhất là luôn có trong mình tất cả những gì cần thiết để về với Thiên Chúa. Việc “Sắp Sẵn” mọi sự theo phương pháp của Hướng Đạo sẽ giúp chúng ta chuẩn bị. Các em HĐ học và thực tập tất cả những gì cần thiết cho việc sinh tồn dấu đi đường, nút giây, nấu ăn, cứu thương … Về cách chuẩn bị tinh thần của các tín hữu, chúng ta cầ chú ý đến những sự sau đây 1 Giữ thân thể nhẹ nhàng, mau mắn Cha ông ta khuyên “Một tinh thần mau mắn trong một thân thể tráng kiện.” Chè chén say sưa làm thân thể nặng nề. Sự nặng nề của thân xác làm con người mê ngủ, lười biếng, và tinh thần ra bạc nhược. Các ngài nói không sai “Ăn để sống, chứ không phải sống để ăn.” Vì thế, ăn ưống ngon quá chưa chắc đã giúp cho sức khỏe, mà còn làm hại con người. Ngòai ra, chịu khó tập thể dục, chơi thể thao sẽ giúp thân thể nhẹ nhàng, di chuyển dễ dàng, và có nghị lực để vươn lên. 2 Không quá quan tâm đến cuộc sống vật chất Khi bị cám dỗ về nhu cầu vật chất trong sa mạc, Chúa Giêsu đã thẳng thắn tuyên bố với ma quỉ và làm gương cho chúng ta “Con người sống không chỉ bởi cơm bánh, nhưng còn bởi những Lời do miệng Thiên Chúa phán ra” Mt 44. Đa số con người hiện đại đang đơn giản hóa đời sống con người chỉ còn chiều kích vật chất cả chủ nghĩa tư bản cũng như cộng sản; các chủ thuyết hiện đại như materialism, individualism. Họ quên đi tất cả những chiều kích khác như tinh thần, trí tuệ, tình cảm. Nếu đời sống con người chỉ còn chiều kích vật chất, con người không bằng con vật; vì con vật không phải làm vất vả như con người mà vẫn có ăn. 3 Quan tâm nhiều đến đời sống tinh thần Vì con người được dựng nên và tiền định để sống cuộc đời hạnh phúc với Thiên Chúa; nên con người phải dành nhiều thời giờ cho chiều kích tâm linh này. Con người sẽ phải chịu thiệt hại nặng nề, nếu con người lấy thời giờ để chuẩn bị đời sống tâm linh để dùng vào đời sống vật chất. Làm sao để thăng tiến đời sống tâm linh? Hai điều chính được Chúa Giêsu nhấn mạnh nhiều lần – Nghiền gẫm Lời Chúa Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng dẫn lối con đi Psa. Không hiểu biết Lời Chúa, làm sao con người có thể sống theo đường lối của Chúa? Không biết sống theo đường lối Chúa, con người sẽ sống theo đường lối thế gian, và phải chịu mọi hậu quả của nó. – Kết hiệp mật thiết với Đức Kitô qua đời sống cầu nguyện Nếu lúc nào con người cũng để Đức Kitô làm chủ và hướng dẫn cuộc sống, thì Ngày Ngài đến cũng chẳng làm con người ngạc nhiên. Con người kết hiệp mật thiết với Đức Kitô qua việc tham dự Thánh Lễ, đọc Kinh Thần Vụ, năng lãnh nhận các Bí-Tích, và cầu nguyện nhiều lần trong ngày. ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG – Câu hỏi quan trọng mỗi người phải tìm ra câu trả lời trong Mùa Vọng này Cuộc đời chúng ta đang bị hướng dẫn bởi ai? Thiên Chúa hay những cám dỗ thế gian? – Nếu Đức Kitô đang làm chủ cuộc sống, chúng ta sẽ không thiếu bất cứ điều gì ân sủng, bình an, khôn ngoan, sức mạnh, và trung thành. – Chúng ta biết chắc chắn một điều Ngày của Chúa sẽ đến, nhưng không biết ngày giờ nào; vì thế, chúng ta cần phải luôn chuẩn bị. Phải giữ cho thân thể nhẹ nhàng, dành thời giờ để trau dồi cuộc sống tâm linh, để Lời Chúa thấm nhập vào mọi khía cạnh của cuộc đời, và kết hợp mật thiết với Thiên Chúa trong đời sống cầu nguyện. Nguồn
CHÚA NHẬT I MÙA VỌNG – NĂM B Is 63, 64,2b-7; 1Cr 1,3-9; Mc 13,33-37 29-11-2020 Cha Alexandre de Rhodes, tên Việt Nam là Đắc Lộ, sinh ngày 15-3-1591, tại Avignon, đất của Tòa Thánh. 18 tuổi, nghe tiếng Chúa gọi, ngài đi tu. Ngài xin vào dòng Tên, dòng truyền giáo, và được huấn luyện tại học viện Rôma. Phục sinh năm 1618, thụ phong linh mục, ngài được sai sang Nhật. Trước khi đi, ngài vào chầu Đức giáo hoàng Piô V. Ngài về Avignon giã từ gia đình bà con. Theo chế độ bảo trợ, cha qua Bồ Đào Nha xuống tầu. Ngày 4-4-1619 đoàn tầu ra khơi. Ngày 9-10-1619 tới Goa, Ấn Độ, cha chờ đợi tầu đi Áo Môn Ma-cao. Ngày 29-5-1623 cha tới Áo Môn. Tại đây cha học tiếng Nhật để chờ vào Nhật. Nhưng tình hình bắt đạo ngày gay gắt, bề trên sai cha sang Trung quốc, nhưng không thành, vì Trung Hoa cũng cấm đạo. Khi sắc lệnh bắt đạo năm 1614 ban ra, một số người Công giáo Nhật trốn sang Hội An. Năm 1615 các cha dòng Tên ở Áo Môn tới Hội An để giúp đỡ…Thấy người Việt dễ thương, các cha gieo hạt giống Tin Mừng. Hạt giống trổ bông đầy cánh đồng Hội An, Qui Nhơn và Huế. Bề trên sai Cha Đắc Lộ đến gặt hái. Ngày 27-12-1624 cha tới Hội An. Cha ở Phước Kiều học tiếng Việt với cha Pina. Cha thú nhận “Khi mới đến xứ Nam, nghe dân bản xứ nói chuyện, nhất là phụ nữ, tôi có cảm tưởng nghe chim hót. Lúc đầu tôi ngã lòng tưởng không thể nào học được tiếng nói của họ”. Cha cũng được một cậu bé, quê Cây Trâm, Tam Kỳ giúp. Cha kể “Chỉ trong vòng 3 tuần lễ, chú bé đã dạy tôi học biết tất cả các cung giọng khác nhau của tiếng Việt và cách thức phát âm của từng chữ. Cậu không hề có một kiến thức gì về ngôn ngữ châu Âu, thế mà, cũng trong vòng 3 tuần lễ này, cậu đã có thể hiểu được tất cả những gì tôi muốn diễn tả và muốn nói với cậu. Đồng thời, cậu học đọc, học viết tiếng Latinh và đã có thể giúp lễ. Tôi hết sức ngạc nhiên trước trí khôn minh mẫn và trí nhớ dẻo dai của cậu. Sau đó, cậu trở thành thầy giảng giúp việc các cha truyền giáo và là một dụng cụ tông đồ hữu hiệu trong việc loan báo Tin Mừng nơi quê hương Việt Nam thân yêu của thầy và nơi Vương quốc Lào láng giềng” Google, cha Đắc Lộ. Cha Đắc Lộ nói sỏi tiếng Việt, được bề trên sai ra Miền Bắc giảng đạo. Ngày 19-3-1627 cha tới Cửa Bạng, Thanh Hóa. Ngày 2-7-1627 cha đặt chân lên Kẻ Chợ Hà Nội. Công chúa Catarina, chị chúa Trịnh Tráng, là một trong những người đầu tiên theo đạo. Cha Nguyễn Hồng kể “Không những nhiệt thành truyền đạo trong phủ chúa, bà còn đem tài văn chương ra phụng sự Giáo Hội. Bà đặt thành thơ văn tất cả lịch sử đạo Công Giáo bắt đầu từ tạo thiên lập địa cho đến Chúa xuống thế làm người, đời sống, cuộc tử nạn, phục sinh và lên trời…Còn phụ thêm chuyện chúng tôi đến xứ Đông Kinh và công cuộc truyền giáo ở đó’”. Lich Sử Truyền Giáo Ở Việt Nam, tập I, trang 118. Cha Bùi Đức Sinh kể “Phu nhân quan trấn Kẻ Đông Hải Dương, tên thánh là Anna, đã đưa nhiều người trong vùng vào đạo, xây nhiều nhà nguyện cho những họ đạo. Có nhiều dịp lên kinh đô thay chồng, bà thường đem theo nhiều tân tòng đến xin các cha rửa tội” Giáo Hội Công Giáo Ở Việt Nam, tập I, trang 144. Cha Nguyễn Hồng viết “Cha Đắc Lộ công nhận rằng điều làm tôi cảm động hơn hết là thấy ở xứ đó bao nhiêu người Công Giáo là bấy nhiêu thiên thần và ơn phép rửa tội đã ban cho họ một tinh thần mà chúng ta gặp thấy ở các Tông Đồ và các Thánh Tử Đạo của Giáo Hội tiên khởi. Họ có một đức tin sâu xa vững mạnh, không có gì có thể nhổ khỏi lòng họ…Có những người ở xa 15 ngày đường đến để được xưng tội rước lễ. Còn những người ở xa nhà thờ không quá năm hay sáu dặm đường thì không bao giờ chịu mất các ngày lễ buộc. Họ đến từ chiều hôm trước và ở mãi đến hôm sau khi dự hết các nghi lễ rồi mới trở về, nghĩa là gần lúc chiều tà. Suốt cả ngày hôm đó, họ ở nhà thờ quì gối chắp tay cầu nguyện, khiêm nhượng sốt sắng hết sức. Thấy họ như thế tôi cảm động đến rơi lệ…Mỗi người thường đeo hai Thánh Giá, một ở ngực, một ở cổ tay. Họ bảo rằng Thánh Giá ở ngực là khiên mộc bảo vệ, còn Thánh Giá ở cổ tay là kiếm để đánh đuổi kẻ thù. Sáng nào cũng như sáng nào, họ nguyện kinh nửa giờ, và nhiều người còn nguyện ngắm các mầu nhiệm trong đạo…Họ dọn mình xưng tội rước lễ cẩn thận sốt sắng…Trước khi chịu lễ họ ăn chay đánh tội… Khi xưng tội, nếu chẳng may vì yếu đuối sa ngã một lỗi nặng thì ăn năn khóc lóc hết lòng sđd, trang 122-123. Cha Nguyễn Hồng kể về việc phụng vụ cha Đắc Lộ tổ chức như sau “Ngày Chúa Giáng Sinh, cha cho soạn nhiều ca vãn để giáo dân cùng nhau hát trước lễ Nửa Đêm. Trước Chúa Hài đồng, cha giảng về mầu nhiệm Chúa đến cứu chuộc. Sau đó mọi người quì xuống bái lạy Chúa. “Ba Ngày Năm Mới, cha hiến dâng để tôn kính Thiên Chúa Ba Ngôi. Mồng một kính Chúa Cha, Đấng dựng nên và quan phòng vũ trụ. Mồng hai kính Chúa Con xuống thế làm người, chuộc tội cho nhân loại. Mồng ba kính Chúa Thánh Thần, Đấng thánh hóa… Cây nêu được thay thế bằng cây Thánh Giá” “Lễ Nến, ngày Đức Mẹ dâng mình vào Đền Thánh, cũng như lễ Lá, là hai ngày giáo dân nô nức đến nhà thờ xin làm phép nến và lá…Tục dùng lá dừa thay lá ô-liu các cha dòng Tên khởi xướng ngay từ đầu”… “Tuần Thánh cha Đắc Lộ lập ra Ngắm 15 Sự Thương Khó” sđd, trang 124. Cha Bùi Đức Sinh kể “Một hoạn quan có lẽ do một vương phi quyền thế sai đến dọa nạt các cha, nói là được chúa Trịnh sai đi để chuyển đến hai cha cha Đắc Lộ và cha Marquez, những lời sau đây Hỡi các Tây dương đạo trưởng, sao các ngươi lại đem đến trong nước ta một đạo trái với tục đa thê? Các ngươi chỉ cho phép các thần dân của ta được có một vợ một chồng, khi mà ta muốn có nhiều tôi trung. Từ nay ta cấm các ngươi không được truyền đạo sai trái đó nữa. Nếu bất tuân lệnh ta, thì các ngươi phải biết rằng mất đầu thì chân không thể đứng vững, nghĩa là ta sẽ loại trừ căn nguyên cái xấu ra khỏi nước này” BĐS, sđd, trang 141. Cha Nguyễn Hồng kể “Năm 1629, mùa gió đã bắt đầu, mà vẫn không thấy tầu buôn ở Áo Môn đến. Qua tháng 2, tháng 3, Trịnh Tráng cho người đến bảo các cha biết nhà chúa sẽ cho thuyền chở các cha vào Nam để kịp gặp tầu buôn về Áo Môn. Ngày lên đường, Trịnh Tráng sai quan đem đến cho hai cha 20 tiền vàng và 1 tấm vải quí. Các cha xin cho được gặp nhà chúa, vịn cớ để cám ơn tất cả những ân huệ trong 2 năm qua, hy vọng có thể rút lại lệnh trên, nhưng các quan không cho và yêu cầu các cha xuống thuyền đã đợi sẵn ở bến. Giáo dân đứng chật hai bên bờ, khóc lóc buồn bã. Cụ nghè Gioakim tuổi đã 70, trước là quan đại thần trong triều, cũng có mặt. Cụ mặc áo thụng xanh, tiễn các cha ra tận bến. Trước khi chia tay, cụ phục lạy các cha 4 lạy, dù các cha hết sức từ chối. Mấy lời khuyên răn từ giã cuối cùng, con thuyền xa bến, giữa những tiếng khóc của giáo dân. Lúc đó là cuối tháng 3 năm 1629” sđd trang 134. Cha Đắc Lộ về Áo Môn dạy học 10 năm, sau đó cha trở lại Đàng Trong 4 lần. Vào lần thứ 4 cha bị bắt. Cha Nguyễn Hồng kể “Sau lễ Phục Sinh ở Quảng Nam có lẽ ở Phước Kiều, cha trở lại Hội An để lên kinh đô thăm giáo dân, nhất là bà Minh Đức. Vì một câu nói của chúa thượng, con của bà là ông Hoàng Khê đã triệt hạ ngôi nhà nguyện rộng rãi đẹp đẽ của bà. Bà buồn phiền suốt một tuần lễ, đi đây đó mà vẫn không khuây khỏa. Vì dè giữ, nên cha không dám lên phủ chúa, ngừng lại ở một phố nhỏ gần dinh phủ. Nghe tin cha tới, bà liền xuống gặp cha. Bỏ khu phủ chúa, cha định ngược lên phía Bắc để thăm các họ đạo ở vùng Quảng Bình, Quảng Trị. Ba ngày trước lễ Thánh Linh, cha lên đường cùng với 8 thầy giảng. Thuyền gặp gió tiến rất nhanh, chẳng may giữa đường gặp ba chiến thuyền đi tuần bắt giữ lại. Chúa thượng tuyên án cha phải bị xử tử. Vị đại thần trước đây là thầy dạy của chúa can ngăn…Chúa Nguyễn tha, nhưng bắt phải ra khỏi nước…Quan trấn Quảng Nam, người đã ra lệnh xử tử thầy Anrê-Phú Yên, được chúa Nguyễn sai giải cha vào Hội An để đưa xuống tầu người Bồ về Áo Môn. Cha bị giữ ở một gia đình người Nhật. Đêm ngày có lính gác, không ai được đến thăm. Nhưng ông Phanxicô, tên thánh người lái buôn Nhật, đã tìm cho cha một phương thế để cha gặp giáo dân. Ở bên cạnh có một nhà Công Giáo. Giáo dân bí mật đến hội họp tại đó. Ban đêm chờ cho lính canh ngủ, ông Phanxicô bắc thang cho cha trèo qua cửa sổ sang nhà bên để gặp giáo dân rửa tội, giải tội và giảng dạy. Độ 2 giờ sáng, dâng lễ rồi, lại bí mật trở về. Cứ như thế trong 22 ngày bị giam ở Hội An, cha đã rửa tội được 92 người. Ngày 7-3-1645 cha vĩnh biệt Việt Nam sđd trang 194-198. Cha Đắc Lộ rời Việt Nam trở về Áo Môn, rồi về Rôma. Cha Bùi Đức Sinh kể “Lòng cha vẫn hướng về xứ truyền giáo này. Cha đi Rôma bái yết Đức Thánh Cha Innôxentê, trình bày tình hình các xứ truyền giáo Đông phương, xin Đức Thánh Cha đặt mấy vị giám mục và đào tạo hàng giáo sĩ bản quốc…Đức thánh cha muốn cử cha làm giám mục, song cha khiêm nhường từ chối. Cha lên đường đi Ba Tư truyền giáo 6 năm nữa, cho tới khi từ trần tại Ispahan ngày 16-11-1660 sđd, tập I, trang 221. Nhìn lại cuộc đời cha Đắc Lộ và giáo dân Việt Nam tiên khởi, chúng ta thấy lòng ao ước Chúa của các ngài nồng nàn biết bao. Các ngài đã sống hết tinh thần Mùa Vọng mà Lời Chúa thánh lễ hôm nay kêu mời. Bài đọc 1 Bđ1 đọc sách ngôn sứ I-sai-a. Isaia nghĩa là “ơn cứu độ của Thiên Chúa” hay “Thiên Chúa là ơn cứu độ”. Sách của nhóm CGKPV viết về đoạn sách chúng ta đọc “Phần này tiếp tục cho tới hết 64,2 nói lên ước vọng sâu thẳm của đoàn dân đang ngóng chờ Thiên Chúa can thiệp. Lời cầu xin này sẽ được đáp nhận khi Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người trong mầu nhiệm nhập thể 3,,13 và ở hai nơi Mc đã dùng đúng chữ xé’ Mc 3,10 và 15,38”Các Sách Ngôn Sứ, trang 209. Bài Tin Mừng BTM thánh lễ hôm nay được Đức Giáo Hoàng Phanxicô suy niệm trong giờ Truyền Tin ngày 3-12-2017 như sau “ Ngày hôm nay, chúng ta bắt đầu con đường Mùa Vọng và con đường này sẽ lên đến đỉnh diểm trong lễ Giáng Sinh. Chúa ban cho chúng ta Mùa Vọng để đón tiếp Chúa là Đấng đang đi đến gặp gỡ chúng ta, cũng là để kiểm tra lòng chúng ta ao ước Thiên Chúa, để nhìn ra phía trước, và để chuẩn bị tâm hồn chúng ta đi đón Đức Kitô lại đến trong vinh quang. Người sẽ lại đến với chúng ta trong lễ Giáng Sinh, khi chúng ta tưởng niệm sự kiện Người đến trong lịch sử, trong sự khiêm nhường của kiếp nhân sinh, nhưng Người cũng đến trong tâm hồn chúng ta, cứ mỗi lần chúng ta sẵn sàng đón tiếp Người, và Người sẽ lại đến vào ngày chấm tận thời gian, để xét xử kẻ sống kẻ chết. Chính vì thế, chúng ta phải luôn tỉnh thức và chờ đợi Chúa đến với niềm hy vọng sẽ gặp được Người. Phụng vụ ngày hôm nay chính là để dẫn đưa chúng ta vào trong chủ đề gợi cảm nói lên sự tỉnh thức và trông đợi này. Người tỉnh thức, người đón nhận lời mời gọi chăm chú theo dõi, nghĩa là không để cho giấc ngủ thất vọng, giấc ngủ không còn hy vọng, giấc ngủ không còn cậy trông đè nặng con người mình, và đồng thời cũng là người đẩy lui lời mời mọc của vô số những phù hoa giả dối đầy ứ trên thế gian này, và đằng sau những phù hoa ấy, đôi khi người ta hy sinh cả thời giờ và sự thanh thản của cuộc sống cá nhân và gia đình mình… GB Lê Văn Lộc chuyển ngữ, Tin Mừng Chúa Nhật Lễ Trọng Năm B, trang Bài đọc 2 Bđ2 đọc thư thứ nhất của thánh Phao-lô gửi cộng đoàn Cô-rin-tô ở Hy-lạp. Nhóm CGKPV giới thiệu cộng đoàn như sau “Giáo đoàn Cô-rin-tô được thánh Phao-lô thành lập trong chuyến đi truyền giáo lần thứ hai. Thánh nhân đã ở lại đó hơn 18 tháng từ cuối năm 50 đến giữa năm 52 Cv 18,1-8. Theo cách hoạt động thông thường của ngài ở các trung tâm lớn, thánh Phao-lô muốn gieo hạt giống đức tin tại cửa khẩu sầm uất nổi danh này, mong hạt giống ấy sinh hoa kết trái 2Cr 1,1-9,2. Quả thật, ngài đã gây dựng một cộng đoàn vững mạnh. Nhưng thành phố lớn này là một trung tâm văn hóa Hy-lạp, là giao điểm của nhiều trào lưu tư tưởng và tôn giáo khác nhau, với một nhịp sống xô bồ ai cũng biết tiếng…Điều này ảnh hưởng đến tinh thần của giáo đoàn các tín hữu thật sốt sắng, nhưng lại bị nhịp sống vô đạo vô luân bên ngoài đe dọa. Đức tin Ki-tô-giáo còn non trẻ tiếp xúc với một thành phố như thế quả là một sự kiện đặt ra nhiều vấn đề tế nhị cho người bổn đạo mới Tân Ước, 1994, trang 657. Dẫu môi trường xã hội “xô bồ”, “vô đạo, vô luân”, cộng đoàn Cô-rin-tô “không thiếu một ân huệ nào, trong lúc mong đợi ngày Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta mặc khải vinh quang của Người” 1,7. Vì thế, thánh Phao-lô sung sướng viết “Tôi hằng cảm tạ Thiên Chúa của tôi vì anh em, về ân huệ Người đã ban cho anh em nơi Đức Giê-su Ki-tô” 1,4. Lạy Mẹ Trà Kiệu mến yêu, xin Mẹ giúp chúng con noi gương cha ông tổ tiên chúng con sống Mùa Vọng sốt sắng, để đón mừng Lễ Chúa Giáng Sinh. Linh mục Giuse Nguyễn Trung Thành
+++ A. DẪN NHẬP. Hôm nay chúng ta bắt đầu một năm Phụng vụ mới. Năm phụng vụ bắt đầu từ ngày Chúa nhật I Mùa Vọng. Mùa Vọng là mùa trông đợi. Trước mắt chúng ta trông đợi Chúa đến trong ngày lễ Giáng sinh với tâm hôn vui tươi và đạo đức sau bốn tuẫn lễ đã chuẩn bị kỹ càng. Như thế cũng chưa đủ, nhân bầu khí của Mùa Vọng này, Giáo hội hướng lòng ta về ngày quang lâm của Chúa, Ngài sẽ đến trần gian lần thứ hai để xét xử kẻ sống và kẻ chết. Ngoài ra, chúng ta cũng còn phải trông đợi Chúa đến với chúng ta trong ngày sau hết của đời mình. Vì thế, Giáo hội muốn dựa vào bài Tin mừng hôm nay để nhắc nhở chúng ta là Chúa sẽ đến với ta cách bất ngờ, thái độ của chúng ta là phải luôn tỉnh thức và sẵn sàng chờ đợi Chúa đến. B. TÌM HIỂU LỜI CHÚA. + Bài đọc 1 Is 63, 16-64,7. Dân Israel đã ký Giao ước với Thiên Chúa tại núi Sinai qua trung gian ông Maisen nhưng rồi dân lại bất trung, phá vỡ Giao ước để đi thờ thần dân ngoại. Do đó, Thiên Chúa đã trao dân vào đạo quân của vua Nabuchodonosor thành Giêrusalem bị phá hủy, dân bị bắt đi lưu đầy ở Babylon. Tình trạng lưu đầy nơi đất khách quê người rất khốn khổ. Nhưng vào cuối thời lưu đầy, dân Israel đã ý thức rằng họ khốn khổ là do họ tội lỗi, đã phản bội Chúa. Tiên tri Isaia đã dùng ngòi bút của mình ghi lại lời kêu van đầy cảm kích trong cơn khốn khổ ”Xin Chúa hãy đến cứu giúp dân Ngài”. Isaia đã thay mặt cho dân chúng bầy tỏ đôi điều a Thú nhận tình trạng tội lỗi của dân Chúng tôi đã luôn ở trong tình trạng tội lỗi. Tất cả chúng tôi đều đầy vết nhơ. b Xin Chúa hãy tha thứ tội lỗi. Xin đến cứu thoát ”Xin Chúa băng qua các tầng trời mà ngự xuống”. + Bài đọc 2 1Cr 1, 3-9. Sau khi đã nhận được Tin mừng do thánh Phaolô rao giảng, tín hữu Côrintô đã tỏ ra mình là một cộng đoàn sinh động, có những tấm lòng sốt sắng và chân thành. Tuy thế, họ cũng gặp nhiều khó khăn nội bộ chia rẽ, kiện tụng, luân lý suy đồi... Thánh Phaolô nhắc nhở họ hãy nhớ đến bao ân sủng của Thiên Chúa đã ban cho họ. Tuy nhẹ nhàng khiển trách họ nhưng ngài khuyên họ hãy tỏ ra xứng đáng hơn với những ân huệ đó và hướng dẫn họ nhìn tới ngày trở lại của Đức Kitô và mời gọi họ chuẩn bị đón chờ ngày đó, nhờ thái độ kiên trung trước mọi thử thách. 3. Bài Tin mừng Mc 13,33-37. Trong bài Tin mừng này, Chúa Giêsu báo trước cho tất cả các môn đệ là Ngài sẽ trở lại trần gian này cách bất ngờ. Để dễ hiểu, Ngài đưa ra dụ ngôn về người đầy tớ phải canh cửa để đón chủ về bất cứ lúc nào. Do đó, Chúa Giêsu chỉ rõ thái độ cần phải có để chờ Chúa trở lại là Tỉnh thức sẵn sàng như người đầy tớ thức chờ chủ về đột ngột giữa đêm khuya. Dụ ngôn người canh cửa giúp ta có thái độ cảnh giác chống lại tình trạng mê ngủ thiêng liêng đe dọa mọi người chúng ta. Mùa Vọng là mùa canh thức và sẵn sàng chờ đợi. C. THỰC HÀNH LỜI CHÚA. Đợi chờ trong tỉnh thức và sẵn sàng. I. MÙA VỌNG TRONG ĐỢI CHỜ. 1. Dân Israel đợi chờ. Lịch sử Israel là một cuộc chờ đợi. Trong suốt thời gian 70 năm lưu đầy bên Babylon, dân Chúa đã thấm mệt bị kẻ thù áp bức, hành hạ, khinh bỉ... Họ chờ Đấng Messia đến thiết lập nền công chính trên trái đất này. Sự đợi chờ đã đến cao điểm và tiên tri Isaia đã thay lời cho dân chúng kêu lên lời xin thảm thiết ”Trời cao hãy đổ sương xuống”. Trong cảnh khốn cùng, dân Israel mới hồi tỉnh lại và nhận ra mình đã đi sai đường lối, đã lỗi phạm đến Chúa nên đã kêu xin “Lạy Chúa, chúng con đã phạm tội. Chúng con như chiếc áo dơ bẩn... Chúa đã ẩn nấp không cho chúng con nhìn thấy và Chúa đã phó mặc chúng con cho quyền lực tội lỗi. Nhưng Chúa là Cha, chúng con là đất sét trong tay Chúa là người thợ gốm, tất cả chúng con đều do bàn tay Chúa làm nên... Xin Chúa hãy băng qua các tầng trời mà ngự xuống”. Giáo hội dùng những lời đó để làm lời kinh trong Mùa Vọng này. Chúa Kitô thành Nazareth đến, đáp lại mối kỳ vọng ngàn đời của thế giới. Chúng ta, Giáo hội lữ hành đang mong đợi Chúa đến để đánh tan sự thất vọng và khơi dậy niềm tin và hy vọng. Đó là Mùa Vọng khởi đầu hôm nay. 2. Chúng ta chờ đợi. VỌNG tức là chờ đợi trông mong. Đã chờ đợi thì luôn có hy vọng. Đã hy vọng thì luôn có tin yêu, ví dụ hai người yêu chờ đợi nhau, hoặc chờ đợi người đi xa về. Mùa Vọng là mùa mong đợi Chúa đến. Từ ngữ “Chúa đến” thường được hiểu bằng 4 cách - Chúa đến trong lịch sử nhân loại. - Chúa đến trong ngày phán xét chung. - Chúa đến trong giờ chết của mỗi người. - Chúa đến trong ơn thánh hằng ngày. Như vậy, Chúa đến với loài người lần thứ nhất và thứ hai công khai, còn các lần khác thì có tính cách âm thầm và riêng tư. a Chúa đến lần thứ nhất Chúa đã đến trong hang đá Belem để thực hiện việc cứu chuộc nhân loại. Ngày nay ta chỉ còn kỷ niệm ngày Ngài giáng sinh tức là đến lần thứ nhất. Vậy mùa Vọng gồm có 4 tuần dọn lòng để mừng Chúa Giáng sinh ngày 25 tháng 12 mỗi năm. b Chúa đến lần thứ hai Chúa Giêsu lại xuống thế một lần nữa với tư thế là một vị Vua Thẩm phán để phán xét kẻ sống và kẻ chết. Không ai biết được ngày nào việc đó sẽ xẩy ra, chỉ việc chờ đợi trong hy vọng. Vì thế, chúng ta phải sống trong mùa vọng triền miên vì không biết ngày nào giờ nào Ngài sẽ đến. c Chúa đến giữa hai lần Ngoài ra, Chúa sẽ đến với chúng ta giữa lần thứ nhất và lần thứ hai. Chúa sẽ đến với riêng từng người. Đó là giờ chết. Ngày tận thế thì còn xa vời và mù mờ lắm, còn việc Chúa đến gọi ta trong giờ sau hết thì gần. Nhưng nó cũng giống như Chúa đến lần thứ hai, không ai biết được ngày nào giờ nào Ngài sẽ đến vì “giờ chết đến như kẻ trộm”. d Chúa đến trong ơn thánh Giáo hội dạy chúng ta vẫn phải mong đợi, và hàng năm Giáo hội tổ chức Mùa Vọng, không phải chỉ cốt để chuẩn bị lễ Giáng sinh, không phải chỉ dạy chúng ta gây dựng tâm tình mong đợi trong mùa đó, nhưng Giáo hội muốn nhân không khí lễ Giáng sinh dạy chúng ta phải có tâm tình mong đợi thường xuyên, phải mong đợi Chúa hằng ngày Chúa đến với ta trong ơn thánh của Ngài, nhất là trong Bí tích Thánh Thể. Ngoài ra, chúng ta mong đợi Chúa trong ngày ta từ giã cuộc đời để về với Chúa. II. ĐỢI CHỜ TRONG TỈNH THỨC. 1. Giáo huấn của Giáo hội. Giáo hội ý thức về cuộc sống ở trần gian này mọi sự sẽ qua đi và mọi người đều phải chết. Đây là một định luật khắt khe buộc mọi người phải tuân thủ. Nhưng Giáo hội cũng dạy chúng ta phải dọn lòng chờ Chúa đến, phải tỉnh thức và sẵn sàng đón Chúa vì Chúa đến bất ngờ. Công đồng Vatican 2 đã diễn tả tư tưởng ấy trong hiến chế Lumen gentium “Đàng khác, vì không biết ngày và giờ, chúng ta phải theo lời Chúa dạy, luôn tỉnh thức, để khi cuộc đời độc nhất của chúng ta ở trên trần gian chấm dứt Dt 9,27, chúng ta xứng đáng vào dự tiệc cưới với Người và được liệt vào số những người được chúc phúc Mt 25,31-46 chứ không như những tôi tớ khốn nạn và lười biếng Mt 25,26 sẽ bị đẩy vào lửa đời đời Mt 25,41, vào chốn tối tăm, nơi khóc lóc và nghiến răng Mt 22,13 và 25,30” số 48. 2. Phải tỉnh thức chờ đợi Chúa đến. a Có hai kiếp sống. Bất cứ ai sinh ra ở trên trần gian này đều có hai kiếp sống một đời sống tạm bợ và một đời sống vĩnh cửu; một đời sống hiện tại và đời sống tương lai; một đời sống hành hương và một đời sống quê thật; một đời sống trần gian và một đời sống thiên đàng hay hỏa ngục. Từ kiếp sống này qua kiếp sống kia, mỗi người phải qua sự chết duy có một lần, đó là lần bái yết Chúa đầu tiên và duy nhất. b Một cuộc chuyển tiếp. Không ai có thể sống mãi trên trần gian này vì số phận của con người thường phải qua 4 giai đoạn sinh, lão, bệnh, tử. Chết là giai đoạn cuối cùng và kết thúc. Chết không phải là hết, không phải là đi vào hư vô mà chết chỉ là một sự chuyển đổi”Sự sống thay đổi chớ không mất đi và khi nơi nương náu ở trần gian này bị hủy diệt tiêu tan thì là được một chỗ cư ngụ vĩnh viễn trên trời”Kinh tiền tụng lễ An táng. Hiểu được ý nghĩa ấy, thánh nữ Têrêsa Hài đồng đã nói ”Tôi không chết, tôi đi vào cõi sống” c Cuộc chuyển tiếp bất ngờ. Chết là một công lệ, không ai thoát được công lệ đó, nhưng có một điều làm cho day dứt là không biết lúc nào mình sẽ chết vì giờ chết như “người thợ gặt không ngủ trưa” Cervantes. Trong bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu cũng loan báo cho chúng ta biết là Ngài sẽ đến gọi chúng ta bất cứ lúc nào, nên phải luôn sẵng sàng tỉnh thức. Để nói về điểm bất ngờ này, Chúa Giêsu đã đưa ra một dụ ngôn về người canh cửa đợi ông chủ về. Trước khi trẩy đi xa, Ông chủ gọi các đầy tớ giao công tác cho mỗi người. Riêng tên giữ cửa, Ông dặn phải tỉnh thức mà coi chừng lúc Ông trở về. Ông căn dặn tên giữ cửa vì là phận sự riêng của hắn, nhưng Ông cũng có ý nhắn nhủ cho tất cả. Phải tỉnh thức vì không biết chắc vào giờ nào chủ về chập tối, nửa đêm, gà gáy, hay ban mai. Dụ ngôn cốt nhấn mạnh tư tưởng mọi người cần phải tỉnh thức vì Ông chủ là Con Người, cũng là Chúa Giêsu không báo trước giờ Ngài sẽ đến. Những điều Chúa nói ở đây là đang nói cho 3 tông đồ Phêrô, Giacôbê và Anrê Mc 13,3, nhưng Chúa nhấn mạnh là Chúa có ý nói với tất cả mọi người ”Điều Ta bảo cho chúng con, thì Ta bảo cho tất cả mọi người là hãy tỉnh thức”. Việc Ông chủ trở về ban đêm có ý nhấn mạnh rằng ban đêm thường ít ai để trí vì ai nấy cũng dễ mê ngủ, vì thế cần phải đề cao cảnh giác, tỉnh thức và sẵn sàng luôn. Ban đêm còn diễn tả ý nghĩa thời gian hiện tại ở trần gian, để phân biệt với thời gian ở Nước Trời đời sau là ban ngày. Trong khi sống ở trần gian này, cần phải tỉnh thức và sẵn sàng, có nghĩa là phải sống trong ơn nghĩa Chúa, có đủ điều kiện để được vào Nước Trời ở đời sau. Truyện con quạ thiếu cảnh giác. Một người dân Mỹ bị đám quạ hoang phá hoại ruộng ngô. Mang súng ra bắn nhưng không sao lại gần vì trên cái cọc thông cao có một con đậu canh chừng khi các con khác ăn. Len lỏi lâu dưới hố sâu ông lại gần được mà con gác không hay biết. Một tràng đạn nổ, những con sống sót bay vù lên, nhưng không bay đi xa, chúng sà xuống con canh gác với những tiếng kêu giận dữ. Con chim khốn nạn này bị đồng bọn xử một cách tàn nhẫn và nhanh chóng, không thể ở lại trong bầy, phải rời hàng ngũ đi nơi khác Đoạn Tin mừng hôm nay nhắc nhở chúng ta Chúa sẽ đến, nhưng chúng ta không biết ngày giờ nào. Vậy phải canh thức để sẵn sàng đón Ngài khi Ngài đến. Canh thức sẵn sàng như người đầy tớ hoàn thành nhiệm vụ được trao phó, như các trinh nữ khôn ngoan cầm đèn đi đón chàng rể, như người được trao vốn đem kinh doanh sinh lời lãi, và cuối cùng bằng đời sống yêu thương phục vụ. Đó là cách thức chờ đợi Chúa đến. Phải tỉnh thức chờ đợi Chúa đến. Tỉnh thức ở đây là phải sẵn sàng chờ đợi. Từ ngữ “SẴN SÀNG” nói lên một thái độ sinh động chứ không phải ù lỳ, ngồi một chỗ mà chờ đợi. Sẵn sàng ở đây là phải nỗ lực làm việc với ý thức rằng mình đang phải làm việc để đợi chờ Chúa đến. Làm việc ở đây là làm sinh sôi nảy nở ra các ơn Chúa đã ban cho ta, phải sinh hoa kết quả tốt là các việc lành. Khi Chúa đến tính sổ linh hồn, ta sẽ như một tên đầy tớ tỉnh thức đi đón Chúa, trình với Ngài các việc làm của ta để được lĩnh phần thưởng. Nhìn vào cuộc sống, chúng ta có thể nói như thánh nữ Têrêsa Hài đồng Giêsu ”Tất cả là hồng ân”. Hồng ân của Chúa có thể đến từ bất cứ nơi đâu, trong mọi cảnh huống cuộc đời, lúc vui mừng hay khi đau khổ, lúc thành công hay khi thất bại. Điều quan trọng là chúng ta biết nhìn ra đó là ân ban của Chúa, và mỗi ân ban là một “Chúa đến viếng thăm”. Phụng vụ thánh lễ hôm nay nhắc nhở cho chúng ta dọn mình đón nhận ơn Chúa trong mỗi giây phút hiện tại, chờ đợi Chúa đến trong giờ chết và trong ngày chung thẩm của nhân loại. Thái độ chúng ta phải có là hãy sẵn sàng theo như lời khuyên rất khôn ngoan của chân phước Charles de Foucauld ”Bạn hãy sống như bạn sẽ chết vào tối nay”. Nếu những cuộc thăm viếng là những hồng ân của Chúa, thì chúng ta đừng để mất những hồng ân ấy chỉ vì sự thờ ơ, thiếu chuẩn bị, không sẵn sàng. Sẵn sàng còn có nghĩa là đã và đang bắt tay vào việc. Việc chờ đợi Chúa đến đây là phải có tinh thần sám hối, sửa đổi lại con người của mình cho phù hợp với ý Chúa. Bài đọc I hôm nay dạy chúng ta một cách tỉnh thức chờ đợi rất hay như miếng đất sét trong tay người thợ gốm. Tiên tri Isaia đã nói lên một sự thật ”Chúng tôi là đất sét, còn Chúa là người thợ gốm”. Sự thật này đã được sách Sáng thế nói lên ngay từ đầu St 2,7. Kiểu diễn tả cụ thể của tác giả sách Sáng thế và của tiên tri Isaia có ý rằng con người lệ thuộc vào ThiênChúa. Sự lệ thuộc chỉ toàn có lợi. Miếng đất sét chịu lệ thuộc bàn tay uốn nắn của người thợ gốm thì sẽ trở thành những vật dụng rất hữu ích, thậm chí trở thành những tác phẩm mỹ thuật rất đẹp. Vậy, tỉnh thức và chờ đợi Chúa trong Mùa Vọng là làm như miếng đất sét trong tay người thợ gốm ngoan ngoãn vâng theo ơn soi sáng của Chúa Thánh Thần, đ?l" style="text-align justify; orphans auto; widows auto; -webkit-text-stroke-width 0px; word-spacing 0px; margin-top 0; margin-bottom 0"> - Chủ của cụ ít khi nghỉ tại biệt thự này, có phải không ? Cụ đã trông thấy ông mấy lần rồi ? - Tôi đã trông thấy ông bốn lần. Lần cuối cùng cách đây đã 12 năm. - Ông có viết thư cho cụ chăng ? - Chẳng bao giờ. - Thế ai trả công cho cụ ? - Người quản gia của ông. - Thế người quản gia này có năng đến đây không ? - Tôi chưa hề thấy mặt ông. Ông ấy liên lạc với tôi qua thư từ. - Thế thì ai hưởng sự đẹp đẽ này ? - Trừ vợ tôi và tôi thì không ai hưởng hết. - Tuy vậy, cụ coi sóc vườn này, sân hoa này, bãi cỏ này cách chu đáo, dường như ngày mai chủ của cụ sẽ đến. - Ồ, Thưa ông, tôi làm như chủ tôi phải đến ngày hôm nay, vâng thưa ông, ngày hôm nay. Mùa Vọng đã bắt đầu. Mùa Vọng là mùa trông đợi trong tin yêu, đợi ngày Chúa đến trong ngày tận thế. Nhưng cũng là trông đợi giây phút cuối cùng của mỗi người khi đi ra gặp Chúa. Chúng ta phải chuẩn bị hành trang cho lần gặp Chúa ấy và hy vọng rằng cuộc gặp gỡ này sẽ đem đến cho ta sự vui mừng khi được nghe Chúa nói lời êm ái ”Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Nước Trời dọn sẵn cho các ngươi từ thuở tạo thiên lập địa, Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta mình trần, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm nom; Ta ngồi tù, các ngưoi đã đến thăm”.
chúa nhật 1 mùa vọng năm b